Nhâm nhi đặc sản rù rì
Bọn nhóc làng mình hay đọc một cách rập ràng câu 'thơ' của lão ngư Tư phệ bày cho khi nhảy chân sáo xuống bãi biển: Chiều chiều đi bắt rù rì. Đem về cho bố nhâm nhi với rườu (rượu). Rù rì bò trên bãi cát Các ông bố cười tít mắt nhưng các bà mẹ thì la mắng: "Cha bay, mới hơn ba giờ, trời còn nắng chang chang mà đi dang cho nứt đầu hả? Có đi thì đội mũ lên!". Nhưng chẳng đứa nào “chấp hành”. Có… khùng mới đội. Gió biển ngang dọc thế kia, tay khư khư giữ mũ thì làm sao bắt rù rì? Họ nhà rù rì thật ham chơi. Chúng theo những con sóng phiêu lãng tràn lên bãi. Rồi khi nước rút thật nhanh, rù rì bị mắc cạn, vội vã đùn ngay xuống lớp cát mềm. Tại đây chúng bị tóm bởi những bàn tay nhanh nhẹn của lũ trẻ. Dưới bóng dương, chúng tụm nhau lại, xổ rù rì ra ngắm nghía rồi “bình loạn” con nào đuôi dài nhất, con nào lớn nhất, con nào càng to nhất. Chẳng có bữa nào ngã ngũ chuyện này. Chúng trương gân búng má cãi nhau ỏm tỏi. Khi một đứa la lên “de”, cả bọn bợ vạt áo đựng rù rì chạy ...